Thiếu nữ đánh cờ vây

      5

“Thiếu cô gái đánh cờ vây” (nguyên tác tiếng Pháp: La joueuse de go) được Éditions Grasset xuất bản lần nguồn vào năm 2001, trở thành giữa những tiểu thuyết chạy khách nhất tại Pháp, được dịch ra rộng mười thiết bị tiếng.

Bạn đang xem: Thiếu nữ đánh cờ vây

Đây là tác phẩm đầu tiên của tô Táp vẫn xuất bản trong và bên cạnh nước Pháp, được 4 giải văn học phệ của Pháp đề cử cùng đoạt phần thưởng văn học tập Goncourt năm 2001 giành riêng cho giới trẻ, mặt khác cũng giành giải Kiriyama năm 2004 sinh hoạt Mỹ giành cho văn học tập hư cấu.

Ai cũng mang tên trừ nhì nhân vật chính

*
*
Ảnh: quidinh

Từ năm 1931, bố tỉnh vùng Đông Bắc trung quốc bị địch chỉ chiếm đóng, mang lại năm 1937 Nhật phiên bản phát rượu cồn toàn diện trận đánh tranh xâm chiếm Trung Quốc. “Thiếu thiếu phụ đánh cờ vây” lấy toàn cảnh từ đầy đủ xung đột thiết yếu trị, gớm tế, văn hóa giữa china và Nhật phiên bản lúc bấy giờ.

Trong các thế xung đột nhiên đẫm máu đó, gồm một khoảng chừng trời an toàn – trung tâm vui chơi quảng trường Thiên Phong nho nhỏ, dưới lùm cây lan bóng, nhị nhân đồ dùng chính, một cô gái Trung Hoa cùng một sĩ quan tiền Nhật Bản, tình cờ gặp mặt nhau mặt chiếc bàn đá gồm khắc sẵn bàn cờ.

Anh là 1 trong những gián điệp Nhật Bản, hờ hững tàn nhẫn lại đắm say tình. Trái đất của anh lý tưởng trung thành vì danh dự Thiên Hoàng, là doanh trại, là ngục tù, là thuốc súng, là những game show đùa bên gái điếm.

Cô là một thiếu nữ Trung Quốc, thuần khiết nhưng mà không ngây thơ, thông minh nhưng mà không tàn nhẫn. Nhân loại của cô là một gia đình quý tộc sẽ sa sút, là đoàn thể thanh niên chống Nhật, là bố tỉnh vùng Đông Bắc china đang oằn mình dưới gót giầy quân Nhật, là 1 trong xã hội lai căng nửa mùa.

Một ván cờ vây, cũng đầy đủ để đánh mất mình trong vùng mê cung tình cảm. Từng ván cờ bày ra, là 1 trong những giấc mơ diệu kỳ. Một ván cờ khép lại, ai nấy bắt buộc trở về cùng với thực trên phũ phàng. 

Cho cho cuối cùng, cô bé chưa kịp thổ lộ tên mình. Mỗi một nhân đồ gia dụng phụ đều phải có tên, tuy thế hai nhân đồ chính không ai được điện thoại tư vấn tên. Họ có thể là bất kể ai, cũng rất có thể không là ai cả, giữa súng đạn chiến tranh, đứng mặt hai bờ chiến tuyến, danh tính bên cạnh đó không còn quan trọng nữa. 

Câu chuyện được hai nhân vật chính kể theo ngôi thứ nhất, đan xen nhau, từng phần không thật dài, tất cả khi là siêu ngắn, như hai tuyến đường thẳng tuy nhiên song tưởng chừng cần yếu giao thoa, lại cắt nhau tại một điểm ko ngờ. Một cái kết có thể gọi là ám ảnh, cũng hoàn toàn có thể gọi là giải thoát.

Một tình yêu thuần khiết.

Nhiều fan hâm mộ cho rằng chúng ta không cảm được tình yêu mà lại đôi nhân thứ chính dành riêng cho nhau, và tác giả đã vượt khiên cưỡng để áp đặt như vậy. Bởi xuyên thấu câu chuyện, cuộc sống họ chỉ giao nhau trên ván cờ vây, duy gồm hai lần ngoại lệ: một lượt anh trông đến cô ngủ và một lần tái ngộ ở cuối truyện.

Thế nhưng, điều quan trọng đặc biệt khác chính là ván cờ vây đó!

Cô không khi nào hỏi tên kẻ thù của mình. Mọi người ngồi ở phần của anh, phần đa giống nhau, chỉ có những nước đi của họ là không giống nhau. Nhưng cô đối với anh lại khác. Ngay từ ván đầu tiên, nước đi của anh có tác dụng cô thấy lạ. Đến nỗi cô quyết định mày mò kỹ rộng về ý nghĩ về của anh. Cô ghi lại thế cờ sau mỗi lần đấu để khi ngồi trên xe về nhà, cô hiểu đi hiểu lại những nước đi. Chưa hẳn là để win anh nhưng là để tìm hiểu tâm hồn anh. Cô đã thăm nó, cô đã chạm vào phần đa góc cạnh nhưng anh ngạc nhiên tới. Cô đã trở thành anh!

Còn anh thì sao?

“Cô gái chơi cờ mãi không quay lại. Mẫu áo dài xanh lá của em, bây giờ nhìn có vẻ như buồn thảm, nay bỗng hiện hữu lên sức sống khi em đan xen trong màu hoa cỏ quanh em. Phải chăng đó là hình hình ảnh nước trung hoa của tôi, niềm say mê với mối căm phẫn của tôi? Khi ngay sát em, nỗi khốn khổ của em khiến tôi thất vọng. Đứng xa em, nét duyên dáng của em ám ảnh tôi.”

Cờ vây là cái cớ để chạm mặt đối phương, qua sự cầm tay vô thanh đầy giảo hoạt trên bàn cờ, họ đụng vào trung khu hồn nhau, hiểu rõ sâu xa lẫn nhau. Tín đồ xưa thường xuyên nói “Kì phẩm là nhân phẩm” – đó là hướng tới chiếc ý như vậy.

Và, cũng chính vì quá riêng lẻ nên những chi tiết nhỏ bé về sự gần cận của hai tín đồ trở đề xuất đắt giá, là lúc anh ve sầu vuốt cơ thể cô bởi bóng chiếc quạt giữa ngày hè oi ả, là khi cô nhắm đôi mắt gối trên đùi anh ngủ say, là lần duy nhất họ có cơ hội ở cùng nhau thật gần, anh vừa niềm hạnh phúc vừa gian khổ vì khao khát được ôm cô vào lòng. Gần như khoảnh xung khắc thiêng liêng đó chứa đựng một tình yêu khát khao mang lại cháy bỏng, bên cạnh đó cũng khôn xiết thuần khiết cùng trân quý.

Xem thêm: Giày Thể Thao Giá Rẻ Tphcm, Top 10 Địa Chỉ Bán Giày Thể Thao Nam Tại Tphcm

Một nỗi nhức hai chiều

Chiến tranh là bi kịch. Hai bạn ở hai thế đối địch yêu nhau thì sẽ càng bi kịch.

Cô gái trung quốc bị trói buộc trong một buổi giao thời nửa phong loài kiến nửa thuộc địa, giãy giụa giữa làn sóng đấu tranh bí quyết mạng và sự hèn yếu trước đế quốc, vị trí giáo điều vẫn đó mà con fan thì cứ chực bung ra. Tuổi trẻ em của cô chơi vơi trong thôn hội lai căng với sự ngộ ra của tình dục. Hai quý ông sinh viên trải qua cuộc đời cô là tinh thần bám víu nhằm trưởng thành, là mẫu cớ để nổi loạn. Để rồi khi bị làm phản bội, cô đề nghị tự che định bản thân vì tinh thần sụp đổ. Cờ vây góp cô win lại nhức đớn. Từng quân từng quân một giúp cô vừa trốn chạy vừa đối lập với cuộc sống.

Người bộ đội Nhật bản ưỡn ngực đi mang đến một dân tộc không quen với lòng tin khai sáng và ban ơn, nhằm rồi sống trong không tin và bất lực. Thân hiện thực tàn ác với tội trạng đầy rẫy, tinh thần của anh ngày 1 méo mó, héo mòn đi. Anh căng thẳng mệt mỏi bàng hoàng giữa trận đánh vô nghĩa. Anh cay đắng nhận thấy dân tộc anh xâm lược là 1 dân tộc đáng yêu và tốt đẹp. Anh biết bản thân yêu điều đó, qua hình ảnh cô gái china – niềm say mê cùng mối phẫn nộ của anh.

Tâm hồn chúng ta giao quẹt qua từng nước cờ, chúng ta là đa số người cô đơn trong thế giới của riêng rẽ mình, tìm được mối đồng hóa từ đối thủ. Nội tâm của họ bị tách tách từng lớp mặt nạ. Dìu dịu và chắn chắn chắn, bọn họ nâng linh hồn nhau về phía cuộc sống, như bà mụ đang hướng mang lại em nhỏ bé chào đời – trung ương hồn họ nai lưng truồng, nhăn nheo, đỏ hỏn lúc đứng trước khía cạnh nhau.

Hai con fan đứng mặt hai bờ chiến tuyến, đại diện thay mặt cho nhị dân tộc. Ở đấy tình yêu biến hóa sự giải tỏa thù hận. Với phương pháp để cho hai nhân vật thiết yếu luân phiên nhau kể, tác giả cho biết thêm một nỗi nhức hai chiều, nỗi nhức của kẻ đi xâm lăng và fan bị xâm lược, nỗi nhức của tổ quốc đi khai sáng sủa và giang sơn bị chiếm phần đóng. 

Mật mã bảo hộ cho văn hóa truyền thống và hòa bình.

“Trên một bàn cờ vây, các quân cờ hành động trên 361 ô vuông kẻ bởi 19 vạch ngang cùng dọc chế tác nên. Hai địch thủ chia xẻ mảnh đất nền trống này và mang lại cuối trận so lại xem ai chiếm lĩnh được nhiều khu đất hơn. Tôi mê say cờ vây hơn cờ tướng vày nó thoáng hơn, tự do hơn. Vào ván cờ tướng, hai quốc gia với những chiến binh mặc cạnh bên trụ, đối đầu và cạnh tranh nhau. Còn những kỵ sĩ cờ vây hoàn toàn có thể khéo léo luân phiên ngang chuyển phiên dọc, mồi nhử nhau trong số vòng xoáy ốc: sự táo apple bạo cùng trí tưởng tượng là phần lớn đức tính mang lại chiến thắng.” – Nội trung ương của cô nàng Trung Hoa.

Nét lôi cuốn của cuốn tiểu thuyết là phần nhiều trận cờ vây chân thật và đầy kịch tính. Để dành được những trang viết tự tin như thế, sơn Táp đã dành nhiều thời hạn để tò mò cờ vây, thậm chí còn đến hỏi chủ kiến các chuyên viên ở Viện cờ vây Trung Quốc.

Trong thành công này, cờ vây chính là mật mã tượng trưng cho văn hoá cùng hoà bình.

Trên Bắc Kinh thanh niên báo, Trương chống Kháng bày tỏ:

“Sơn Táp đã biến hóa cái kì đạo kì lý của cờ vây thành một cuộc thực nghiệm văn thể của tiểu thuyết, rảnh rỗi nhấm nháp bọn chúng quả là kì thú vô cùng. Nhân trang bị trong tè thuyết như thể các quân cờ vừa trái chiều lại vừa lệ thuộc vào nhau, chỉ thấy sự di động cầm tay vô thanh đầy quỷ quyệt trên bàn cờ, mà người chơi vẫn cảm nhận được, new hay tình yêu đâu phải chỉ dùng lời.”

Về tác giả Sơn Táp

Sơn Táp vốn là cái thương hiệu được điện thoại tư vấn bởi độc giả Trung Quốc với Việt Nam, thương hiệu thật của cô ý là Diêm Ni, bút danh bên trên văn bầy quốc tế là Shan Sa.

Sơn Táp sinh ngày 26 mon 10 năm 1972, trong một mái ấm gia đình trí thức thời thượng ở Bắc Kinh, Trung Quốc. Năm lên 8 tuổi, cô đã bao gồm thơ in thành tuyển chọn tập. Năm 14 tuổi, cô vẫn đoạt phần thưởng văn học em nhỏ toàn quốc, khiến chấn cồn văn bọn Trung Quốc, cô sẽ xuất phiên bản được 4 tập thơ khi còn sống trong nước. Năm 1990, cô du học rồi định cư trên Pháp. Bắt đầu từ năm 1997, sơn Táp từng bước chiếm lĩnh văn đàn Paris, là thế hệ vật dụng ba của các nhà văn học kiều ở Pháp.

Sơn Táp siêu thích núi, tiếng thông reo cùng đọc sách. Cây viết danh đánh Táp của cô ý được nhắc nhở từ bài thơ cổ ngũ ngôn “Tùng thanh” của Bạch Cư Dị:

“Hàn tô táp táp vũ

Thu nắm lãnh lãnh huyền.”

Cuối năm 2003, tô Táp biến hóa tâm điểm của giới báo mạng và xuất bạn dạng Pháp vì một trận chiến ầm ĩ thân hai Nhà xuất phiên bản Albin Michel và Grasset để giành quyền ấn hành cuốn Impératrice (Vương hậu) của cô.

Về tác phẩm thiếu nữ đánh cờ vây, sơn Táp nhấn xét:

“Sau sự kiện 11/9 ở Mỹ, làng hội châu âu đớn đau trong việc kiếm tìm những loại tư tưởng mới, chẳng hạn thế làm sao là đen, nạm nào là trắng, nạm nào là phạm tội, ráng nào là trừng phạt, gắng nào là trung thành, cầm nào là phản nghịch bội… cố kỉnh nhưng, “Thiếu nữ giới đánh cờ vây” lại bệnh tỏ, trong bối cảnh hai nền văn hóa đối địch, đàn ông và lũ bà vẫn có thể đến với nhau với yêu trong sự đối lập, vẫn đang còn được tích tắc thăng hoa của tình yêu. <…> “Thiếu con gái đánh cờ vây” là 1 giấc mơ, mong muốn sao mọi cảnh trầm luân và tình yêu trong giấc mơ sẽ khiến con người đã có được sự tỉnh táo apple trước hiện thực, khiến cho con người đạt được khát vọng và ý thức cháy rộp về hạnh phúc và tương lai.”